Bài toán " Nếu như"

21/08/2017

Cây cỏ luôn hướng về nơi có ánh mặt trời, mỗi bước đi của con người dù thế nào cũng đều phải tiến về phía trước. Sau mỗi bước đi, ta sẽ được, sẽ mất, sẽ tiến gần hơn, sẽ bỏ lại một cái gì đó và sau mỗi lần đánh đổi ta sẽ thêm một lần đặt vào cuộc đời mình hai chữ “nếu như…”

Nếu như tôi không vào Cao đẳng thì bây giờ tôi sẽ ra sao? Nếu như tôi không chọn ngành này thì bây giờ tôi đang học ngành gì? Nếu như ngày hôm ấy tôi nói lời xin lỗi thì mọi thứ có được hàn gắn không? Nếu như tôi có thể bắt đầu lại… Nếu như tôi không là mình của hiện tại thì tôi sẽ là ai? Mỗi cái “nếu như” luôn đi kèm với một sự lựa chọn và đánh đổi, vì con người luôn phải lựa chọn mà lựa chọn thì luôn phải hy sinh thế nên dù ta có lựa chọn đúng hay không thì sau mỗi lần như thế ta lại khắc thêm vào lòng mình hai chữ “nếu như”.

 

Ảnh minh họa. Nguồn: tudotaichinh.com

Con người là vậy, người ta có thể nghi ngờ mọi thứ ngay cả chính bản thân mình, dù thực tại có tốt đến đâu thì trong lòng họ vẫn luôn luôn có những cái ngoái đầu về quá khứ. Nhưng dù có tìm kiếm họ cũng sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời. Bởi vì thời gian luôn là con đường một chiều, thế nên đời người cũng vậy, có những sự lựa chọn sẽ quyết định cuộc đời của bạn, bạn không thể quay ngược thời gian cũng như không thể sống lại một lần. Nếu như tôi không vào Đại học, Cao đẳng có thể bây giờ tôi đã là một Giám đốc, một thư ký, một doanh nhân hay là một kẻ thất nghiệp. Nếu như tôi không học kinh tế thì có lẽ bây giờ tôi đã hạnh phúc hơn với ngành sư phạm nhưng biết đâu tôi không có khả năng để trở thành một người thầy và tôi cũng sẽ không hạnh phúc. Nếu như hôm ấy tôi nói lời xin lỗi thì có thể tôi sẽ được tha thứ, cũng có thể không nhưng tôi đã chọn cách im lặng để thời gian làm phai mờ tất cả, kể cả những lỗi lầm lẫn tình yêu thương. Lẽ ra tôi phải là người quyết định cuộc sống của mình, nếu như tôi can đảm hơn, nếu như, nếu như và nếu như…

Trước những cái nếu như là những sự lựa chọn của chính bạn nhưng sau mỗi cái nếu như bạn chỉ có thể lựa chọn những cái thở dài nuối tiếc, những cái ngoái đầu phân vân hay bằng lòng chấp nhận để mỗi thứ trôi qua và bước tiếp. Là như vậy đấy, cuộc đời bạn là của bạn, sợi chỉ vận mệnh nằm trong tay mỗi con người. Những lúc quyết định chính là những lúc chúng ta thể hiện quyền làm chủ của mình nhưng tại sao ta lại cứ rụt rè làm khách, để mọi thứ xuôi theo một khái niệm trừu tượng không hình dáng – “vận mệnh” rồi mới ngậm ngùi tiếc rẻ đặt thêm hai chữ “nếu như” khi sự đã rồi. Đến lúc ta học cách quyết định cũng là lúc ta học cách buông bỏ, không cái gì trên đời này là hoàn hảo hay không có cái đúng nào là tuyệt đối. Lựa chọn nghĩa là ta chấp nhận một kết quả có cả đúng lẫn sai nhưng một khi đã lựa chọn thì đừng bao giờ quay đầu nhìn lại bởi ta có thay đổi được gì đâu, nuối tiếc chỉ làm cho cái quá khứ kia xen vào hiện tại và làm ta phân vân, lạc lối trước bao ngã rẽ khác của cuộc đời.

Nếu hôm nay, tôi nhận ra mình không là con người mình thực sự muốn trở thành, tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Tôi có thể cho mình cơ hội thứ hai nơi tôi đã từng xuất phát, vẫn quãng đường đó, vẫn là quyết định của tôi nhưng thời gian thì đã khác và dù tôi có thể một lần nữa lựa chọn lối đi nhưng sẽ có hai chữ “nếu như” mãi khắc sâu vào trong tâm trí. Có bao nhiêu cơ hội chịu đứng yên chờ ta nắm bắt, đời người có bao nhiêu cái lựa chọn lần hai, mỗi người có bao nhiêu cái tuổi xuân để hoang phí rồi hối tiếc, có bao nhiêu cái “nếu như” để chất chứa trong một cuộc đời. Càng lớn, “nếu như” luôn là cách con người nhìn về quá khứ, giá ta học được cách sống như một đứa trẻ luôn làm điều mình thích, luôn nghe theo tiếng gọi của trái tim mình và một khi đã lựa chọn nghĩa là chấp nhận phần chưa hoàn thiện để luôn luôn mỉm cười hài lòng với cuộc sống thì ta đã chẳng cần gánh trên vai mình bao hòn đá nặng nề của quá khứ.

Con người luôn tìm kiếm những điều tuyệt đối, điều đó giúp người ta luôn hướng về phía trước nhưng nó cũng khiến ta luôn tiếc rẻ những cái ta bỏ lại trên con đường của mình. Nhưng nếu mang vác qua nhiều, một ngày nào đó ta sẽ chết vì đuối sức. Ta không bao giờ có đủ sức lực để mang vác tất cả những lựa chọn trên cuộc hành trình của mình, nếu không vứt bỏ quá khứ, không vứt những sai lầm và hối tiếc, không vứt bỏ những cái “nếu như” thì ta sẽ không thể đủ sức bước đi tìm kiếm những lựa chọn mới, tìm kiếm những cơ hội mới. Một ngày nào đó, khi đôi chân kia buộc phải ngừng lại trước cánh cổng cuộc đời, ta vẫn không thể có được cái toàn mĩ đâu! Nhưng ta đã lựa chọn chính cuộc đời của mình và có được cái toàn mĩ lớn nhất, đó chính là bản thân chúng ta, bản thân cái con người mà ta đã trở thành… điều duy nhất còn lại sau cùng.

Diễm Thanh

 

Bản quyền thuộc về Trường Cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi - Thiết kế bởi EPMT

Đăng nhập

Tổng đài tư vấn tuyển sinh - 0941.122.822
Đăng ký xét tuyển trực tuyến