Sonadezi trong tôi, trong bạn, là những gì?

17/08/2017

Thời gian thấm thoắt trôi đi, không chờ đợi ai, không chịu nhượng bộ bất cứ điều gì. Chỉ cách đây gần 1 năm thôi, có những cô bé, cậu bé vội rời chân khỏi mái trường Trung học để bước tới một cánh cổng lớn hơn, một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành hơn của đời người. Biết bao nhiêu cố gắng, nỗ lực, quyết tâm, biết bao nước mắt, nụ cười, để rồi, những đứa trẻ như chúng tôi đây, dù bỡ ngỡ biết mấy, cũng phải trải qua, cũng phải học cách trưởng thành. Bước chân vào cánh cổng Sonadezi, hơn một năm, không quá lâu, cũng không gọi là ngắn ngủi, để lòng người có những trải nghiệm, những kỉ niệm, cũng nỗi niềm khó gọi tên. Sonadezi trong tôi, trong bạn, là những gì?

Còn nhớ cách đây gần một năm, tôi của tuổi 18, đã nuôi một hi vọng là được trở thành sinh viên của ngôi trường này. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, trong tôi lại xuất hiện cảm xúc của những tháng ngày ấy. Có chút bối rối, có chút lo lắng, vụng dại, nhưng đều rất đỗi thân thương. Phải chăng, bạn cũng giống như tôi đây, đã trót thương cái tên Sonadezi này tự lúc nào cũng không hay. Trót thương một cách vừa nhẹ nhàng, vừa vấn vương đến lạ kì.

Nhiều em học sinh hỏi tôi về cảm xúc khi là một sinh viên năm nhất.
Thực ra, bản thân tôi cũng chưa xác định rõ được cảm xúc ấy là gì. Tôi chỉ dám khẳng định một điều: năm nhất chính là bước khởi đầu tuyệt vời cho tuổi thanh xuân của tôi.

Đó là những buổi học trên thư viện. Là những bỡ ngỡ khi chuyển bước từ một học sinh thành một sinh viên đã được xóa nhòa bằng sự tận tâm, nhiệt huyết của thầy cô. Tôi đã từng nghĩ rằng bản thân mình sẽ không thể một thân một mình thích nghi với cuộc sống xô bồ nơi phố thị. Nhưng dễ dàng hơn tôi tưởng rất nhiều khi bên tôi, có các thầy cô, có bạn bè, có các anh chị tiền bối. Nơi đây, tôi đã từng nhung nhớ một người, từng vì cậu ấy đã buộc bản thân phải cố gắng. Cũng nơi đây, tôi bắt đầu một tình cảm mang tên "tri kỉ" với đám bạn thân. Nơi đây, tôi được kết bạn với những người bạn mới, được trải nghiệm những thử thách trước đây chưa từng trải qua.

Sinh viên năm nhất, đặc biệt đối với những bạn phải xa quê đến đây để học tập, sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nhưng đồng thời đây cũng là cơ hội cho các bạn trải nghiệm cuộc sống và trưởng thành hơn. Sonadezi trong tôi, là những bỡ ngỡ, những cố gắng không ngừng, là mong ước, là hướng tới tương lai. Sonadezi trong tôi, là những buổi rèn luyện thể dục thể thao, là sự ham học hỏi, là những lo lắng rất đỗi “thường tình”: lo thi qua môn. Tuy khó khăn, nhưng với sức trẻ không ngừng, cùng say mê, cùng nỗ lực, tất cả sẽ không thể ngăn cản bước chân của những sinh viên trẻ trung, năng động.

Ở ngôi trường này, là nơi tôi học cách trở nên bản lĩnh hơn, trở nên mạnh mẽ và cứng cỏi hơn. Ngôi trường đã, đang và sẽ là niềm tự hào của chúng tôi, ngôi trường như minh chứng cho những thời khắc của tuổi trẻ, cho sự lớn lên của những tâm hồn. Sinh viên năm nhất – là cái tuổi vẫn được coi là sự chuyển giao giữa hai mức độ người lớn và trẻ con. Sinh viên năm nhất – có biết bao khát khao và hoài bão của tuổi trẻ. Sinh viên năm nhất – biết trân quý từng phút giây , biết cống hiến , biết yêu thương, biết tập trung định hướng cho tương lai. Sẽ chẳng dễ dàng để từ bỏ cái tôi bé nhỏ, vụng dại, nhưng cũng sẽ không khó khăn nếu bên bạn có những người bạn tốt. có những thầy cô luôn hết lòng thì thế hệ trẻ. Yêu thương biết bao nhiêu cho đủ đây?

Một năm trôi qua, nhìn góc sân nào cũng thấy những kỉ niệm. Những cô cậu sinh viên như chúng tôi đây, rồi đây cũng sẽ lớn, rồi đây cũng sẽ bị bánh quay của thời gian, của công việc cuốn phăng đi theo. Nhưng sẽ là phí phạm biết bao, nếu buông lơi những xuyến xao trong tim mình, không chịu sẻ chia, không chịu thừa nhận. 
Bản thân tôi, tôi thừa nhận mình yêu mái trường Sonadezi.Còn bạn, bạn có dám thổ lộ lòng mình không?


-Nhiên-

Bản quyền thuộc về Trường Cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi - Thiết kế bởi EPMT

Đăng nhập

Tổng đài tư vấn tuyển sinh - 0941.122.822
Đăng ký xét tuyển trực tuyến