Thừa nhận đi, bạn đã “phải lòng” Sonadezi giống như tớ đây, đúng chứ ?

21/08/2017

Thời gian trôi nhanh lắm. Đã 6 tháng 15 ngày trôi qua kể từ ngày đầu tiên tớ đặt chân tới mái trường Cao đẳng Công nghệ và quản trị Sonadezi dấu yêu, chuyến tàu chở những cô cậu sinh viên chúng tôi lại tiếp tục băng qua những buổi sáng với tiếng chuông đồng hồ giục giã với chiếc bánh mì ăn vội với những bộ quần áo đồng phục tinh tươm bỏ lại rất xa đằng sau kí ức về một mùa hè rong chơi đẹp như một giấc mơ. Biết bao nhiêu cố gắng, nỗ lực, quyết tâm, biết bao nước mắt, nụ cười, để rồi, những đứa trẻ như chúng tôi đây, dù bỡ ngỡ biết mấy, cũng phải trải qua, cũng phải học cách trưởng thành. Cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi trong tôi, trong bạn, là những gì?

Còn nhớ cách đây gần một năm, có những lần đi ngang qua trường, nhìn những anh chị sinh viên áo trắng tinh khôi nô đùa, theo nhau vào lớp học.Có một tình cảm yêu thương tựa như những hạt giống trong tâm hồn cứ tự nhiên mà nảy nở, có nỗi niềm gắn bó và trào dâng, trái tim khẽ có nắng, hi vọng, ước mơ một ngày không xa được trở thành sinh viên của ngôi trường này để thỏa ước mơ trở thành một Tân sinh viên. Nghĩ lại, cảm xúc hẳn không mấy phai nhạt, phải không? Có chút bối rối, có chút lo lắng, vụng dại, nhưng đều rất đỗi thân thương, đáng trân trọng. Là vì tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại nên mỗi chúng ta hãy cố gắng cho sự nghiệp, cho học hành, cho cho chính bản thân và những người thân yêu. Phải chăng, bạn cũng giống như tôi đây, đã “trót yêu thương” mái trường này tự thưở nào cũng không hay. Chỉ thấy, tình yêu ấy vừa nhẹ nhàng, vừa vấn vương đến lạ kì.

Cảm xúc của một sinh viên năm nhất – ở Sonadezi – là  gì? Là những buổi học bài, thảo luận hay nghiên cứu giáo trình trên thư viện. Những bỡ ngỡ khi chuyển bước từ một học sinh thành một sinh viên đã được xóa nhòa bằng sự tận tâm, nhiệt huyết của những cô, những thầy trong trường. Được gặp Thầy Hiệu trưởng, được bắt tay với Thầy-Thầy gần gũi và bình dị lắm, tớ sẽ chẳng quên được ánh mắt ấm áp của Thầy khi muốn gửi gắm các thế hệ sinh viên gắng học tốt. Tớ cảm nhận trường luôn đổi mới, hoàn thiện. Tớ đăng hình Khu căng tin mới toanh, sạch sẽ, khu tự học mát mẻ, máy bán nước tự động sang chảnh chì tụi bạn cấp 3 lại ghen tị, ỉ ôi “Trường cậu chất thật,”. Sẽ thật khó khăn nếu phải thích nghi với cuộc sống mới nêu chỉ có một mình, nhưng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, khi bên ta, có các thầy cô, có bạn bè, có các anh chị tiền bối. Đôi khi, bạn mong trời sáng thất nhanh để khoác ba lô tới trường lý do để được gặp ai đó. Có thể, tại ngôi trường này, bạn đã tìm thấy một bóng hình khiến cho bản thân thấy nhớ nhung và tự muốn bản thân trở nên hoàn thiện hơn; cũng có thể, bạn có những người bạn mới, có những rung động đầu đời vu vơ, hồn nhiên.

Sinh viên năm nhất, đặc biệt đối với những bạn phải xa nhà đến đây để học tập, sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nhưng đồng thời đây cũng là cơ hội cho các bạn trải nghiệm cuộc sống và trưởng thành hơn. Sonadezi, là những bỡ ngỡ, những cố gắng không ngừng, là mong ước, là hướng tới tương lai. Yêu làm sao bóng dáng thầy cô dùng hết sự tận tâm của đời người để chỉ bảo cho những sinh viên mới chập chững bước vào cánh cổng học làm người lớn. Thầy cô không chỉ chia sẻ những kinh nghiệm, những kiến thức trong sách vở, mà còn dạy ta những kinh nghiệm sống mới mẻ, bổ ích, để ta không bị quá bỡ ngỡ khi bước ra đời. Yêu làm sao những tiết học hăng say, yêu những giờ làm bài tập, yêu thêm cả những tiếng cười.

Sonadezi trong tôi, là những buổi quân sự, xúng xính trong bộ đồ đồng phục, gặp những “Thầy giáo áo xanh” và rôm rả chuyện trò  “tình đồng chí, đồng đội” là sự ham học hỏi, là những lo lắng rất đỗi “thường tình”: lo thi qua môn, rồi í ới gọi cho nhau: “kỳ này mình học cùng, bạn thân, mày chở tao đi học cũng với nhé” Tuy khó khăn, bỡ ngỡ nhưng với sức trẻ không ngừng, cùng say mê, cùng nỗ lực hằng ngày của nhà trường , tất cả sẽ không thể ngăn cản bước chân của những sinh viên trẻ trung, năng động của tôi và bạn.

Ở ngôi trường này, là nơi tôi học cách trở nên bản lĩnh hơn, trở nên mạnh mẽ và cứng cỏi hơn. Ngôi trường đã, đang và sẽ là niềm tự hào của chúng tôi, ngôi trường như minh chứng cho những thời khắc của một thời thanh xuân sôi nổi chủa chúng tôi. Sinh viên năm nhất – có biết bao khát khao và hoài bão của tuổi trẻ. Sinh viên năm nhất – biết trân quý từng phút giây, biết cống hiến, biết yêu thương- là những lần đầu tiên tham gia mùa hè xanh, là lần hăng hái đăng ký hiến máu dù hồi bé cứ thấy máu là xỉu! Sẽ chẳng dễ dàng để từ bỏ cái tôi bé nhỏ, vụng dại, nhưng cũng sẽ không khó khăn nếu bên bạn có những người bạn tốt. có những thầy cô luôn hết lòng thì thế hệ trẻ. Yêu thương biết bao nhiêu cho đủ đây?

Sinh viên năm nhất – nhìn những anh chị xúng xính áo mũ nhận bằng tốt nghiệp, lòng tự nhủ: rồi mình cũng sẽ được như thế. Lại bâng khuâng, vu vơ những nỗi niềm khó tả.

Thời gian trôi qua, nhìn đâu cũng thấy những kỉ niệm. Những cô cậu sinh viên như chúng tôi đây, rồi đây cũng sẽ lớn, rồi đây cũng sẽ bánh quay của thời gian, của học hành, thi cử, làm thêm cuốn đi. Nhưng sẽ là phí phạm biết bao, nếu buông lơi những xuyến xao trong tim mình, không chịu sẻ chia, không chịu thừa nhận.

Thừa nhận đi, bạn đã “phải lòng” Sonadezi giống như tớ đây, đúng chứ ?

Có thể bạn đang yêu, có thể bạn chưa yêu, nhưng có sao đâu nhỉ, khi bạn và tớ, đều cùng có một tình yêu dành cho mái trường Sonadezi thân thương thế này? Chẳng phải chúng ta nên dùng tính chất bắc cầu ở đây, để nhận ra: thật thế mà, này nhé chúng ta cùng yêu thương một mái trường. Thế chẳng phải chúng ta cũng yêu thương nhau – những người bạn đang cùng học chung Sonadezi?

Tớ không nói tất cả những khoảnh khắc của cuộc sống đều sẽ vui vẻ, hạnh phúc, lạc quan như nhau. Phải có lúc này lúc khác, thế mới là cuộc sống. Cũng giống như những bản nhạc, có nốt trầm nốt bổng, thế mới tạo ra một bản nhạc hay. Thế nhưng, bạn hãy thành thật với lòng mình, đừng vì bất cứ lý do gì mà nhấn chìm bản thân vào những những nỗi buồn, hãy mở lõng mình ra xung quanh, bạn sẽ thấy mến yêu ngôi trường này.

Tớ bỗng nhớ đến câu “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ để những phần cô bé, cậu bé trong tim mình ngủ quên đi, rồi học cách lớn lên, nhưng quan trọng, là thái độ sống, là cách ra trân trọng những giá trị mình đang có, phải không?

Tớ yêu mái trường Sonadezi, bạn cũng thế, phải không? 

 

Bản quyền thuộc về Trường Cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi - Thiết kế bởi EPMT

Đăng nhập

Tổng đài tư vấn tuyển sinh - 0941.122.822
Đăng ký xét tuyển trực tuyến